Tag: Nhập Bồ Đề Hạnh Luận

  • Đức Đalai Lama – NHẬP BỒ ĐỀ HẠNH LUẬN – Melbourne 2011

    Đức Đalai Lama – NHẬP BỒ ĐỀ HẠNH LUẬN – Melbourne 2011

     – Thời gian: 11-13 tháng 6 năm 2011 –
    Địa Điểm: Melbourne – Australia –
    Nội Dung: Giảng về Nhập Bồ Đề Hạnh Luận của Shantideva.

    Dalai Lama

    Tài liệu Lưu Trữ:

    Chánh Văn :< Đọc & Nghe Nhập Bồ Đề Hạnh Luận >

    Thâu Âm< Nghe Bài Giảng >

     


  • Dza Patrul Rinpoche: CHÓI RẠNG ÁNH MẶT TRỜI (Cẩm Nang Hành Trì Nhập Bồ Đề Hạnh Luận)

     – A commentary on Shantideva’s Bodhisattva Way Of Life, by Patrul Rinpoche
    ༄༅། །བྱང་ཆུབ་སེམས་དཔའི་སྤྱོད་པ་ལ་འཇུག་པའི་སྒོམ་རིམ་རབ་གསལ་ཉི་མ་ཞེས་བྱ་བ་བཞུགས་སོ། ། –
    Tác Luận: Đức DZA PATRUL RINPOCHE
    Việt ngữ
    : Hồng Như, bản tháng 9/2013
    Hạ Tải PDF:  <<Chói Rạng Ánh Mặt Trời – Sách PDF  >>
    Điều kiện hành trì: Pháp phổ thông, mọi người đều có thể đọc và hành trì.

    Cẩm nang hành trì: Thọ Bồ Tát Giới – Tu Bồ Tát Hạnh theo Nhập Bồ Đề Hạnh Luận của ngài Tịch Thiên (Shantideva) –
    (more…)

  • Shantideva: NHẬP BỒ ĐỀ HẠNH LUẬN

    Shantideva: NHẬP BỒ ĐỀ HẠNH LUẬN


    Tựa đề tiếng Phạn: Bodhicaryāvatāra (còn gọi là Bodhisattvacaryāvatāra), Thánh Giả Tịch Thiên [Shantideva] tác luận
    Tựa đề tiếng Tạng:  བྱང་ཆུབ་སེམས་དཔའི་སྤྱོད་པ་ལ་འཇུགས་པ་ཞེས་བྱ་བ་བཞུགས་སོ།།
    Tựa đề tiếng Việt: Nhập Bồ Đề Hạnh Luận, (hay là Nhập Bồ Tát Hạnh Luận). Hồng như chuyển ngữ – Bản hiệu đính, 21/03/2014.
    Điều kiện hành trì: Pháp phổ thông, ai cũng có thể đọc và hành trì.

    Hạ tải Sách Đọc: Nhập Bồ Đề Hạnh Luận : PDF
    Hạ Tải MP3 & nghe trực tuyến & Youtube:  Nhập Bồ Đề Hạnh Luận (audio)
    Nghe GiảngĐức Đalai Lama giảng Nhập Bồ Đề Hạnh Luận 2011 
    Nghe GiảngGeshe Thubten Dawa giảng về Nhập Bồ Đề Hạnh Luận

    Lời Dịch Giả

    Thầy tôi dạy rằng: “Cảnh giới chứng ngộ của ngài Shantideva, kẻ phàm như chúng ta đây không làm sao có thể tưởng tượng nổi. Vậy mà các con lại đủ túc duyên để nghe được những lời này, thật là phước báu khó tìm cầu, phải biết trân quí.”

    Bằng tấm lòng trân quí như vậy, tôi xin dịch bài pháp này. Là niềm tri ân sâu xa đối với Ân Sư cùng hết thảy những ai còn nán lại trong khổ đau sinh tử để cho kẻ chậm chân như tôi đây vẫn còn hy vọng phát khởi tâm bồ đề.

    đệ tử tại gia Hồng Như
    10/2013


    Tiểu Sử Tác Giả Shantideva

    Hai nguồn sử liệu chính về cuộc đời ngài Shantideva (Tịch Thiên) đến từ ngài Butön (1290-1364) – và ngài Jetsün Tāranātha (1575-1608). Ngoài ra còn một bản văn ngắn được tìm thấy trong các tác phẩm của học giả Yeshe Peljor (thế kỷ 18). Gần đây, các nhà nghiên cứu phát hiện thêm một đoản văn trong bản thảo chép tay ở Nepal thế kỷ 14.

    Ngài Kunzang Pelden trong bộ luận “Văn Thù Kim Khẩu Cam Lồ” đã dựa theo bản văn của ngài Butön để soạn tiểu sử của ngài Shantideva. Bản tiếng Việt lược dịch từ tiểu sử này.

    Nhập Bồ Đề Hạnh Luận (Bodhicaryāvatāra) do Bồ tát Shantideva (Tịch Thiên) trước tác. Ngài là bậc thầy uyên thâm hội đủ ba phẩm tính cần có của luận giả: trực chứng chân đế, trực kiến bổn tôn, thông làu ngũ minh. Khi còn tại thế, ngài Shantideva viên thành bảy công hạnh phi thường. Đặc biệt ngài là người được đấng bổn tôn Diệu Âm[1] trực tiếp hộ niệm gia trì.

    Ngài Shantideva vốn mang dòng máu đế vương. Vào khoảng đầu thế kỷ VIII tại miền Nam xứ Saurashtra (nay là Bang Gujarat tại Tây Bắc Ấn Độ), quốc vương Kalyanavarnam hạ sanh thái tử, đặt tên là Shantivarman. Từ nhỏ thái tử đã sớm hướng tâm về chư Phật trong các thời quá khứ, tự nhiên mang sẵn dòng giống Đại Thừa, dành trọn tấm lòng tôn kính phi thường cho chư Tăng sĩ, Đạo sư. Ngài phụng sự hiến cúng khắp cả, đặc biệt quan tâm chăm sóc cho người nghèo hèn, tật bệnh, đọa rơi. Với trái tim kiên định hướng về nẻo giác, ngài tích lũy tri thức, thông làu ngũ minh. Đặc biệt ngài thỉnh được nghi quỹ đức Văn Thù từ một vị khất sĩ khổ hạnh, hành trì miên mật và xem đức Văn Thù là bổn tôn.

    Khi Quốc vương băng hà, vương quyền trao về cho Thái tử Shantivarman. Ngai vàng được dựng lên lộng lẫy để chuẩn bị cho lễ Đăng quang. Ngay đêm hôm trước đại lễ, thái tử nằm mộng thấy đức Diệu Âm tọa trên ngai vàng, nhìn ngài mà nói như sau:

    Con yêu duy nhất, / ngai này của ta.
    Ta là Văn Thù / sư phụ con đây.
    Sao con có thể / sánh với sư phụ
    ngang vai ngang vế / ngồi cùng một ngai?

    Giật mình tỉnh giấc, thái tử Shantisarman hiểu rằng việc kế thừa vương vị là điều chẳng nên làm. Lòng không lưu luyến tài sản thế gian, ngài từ bỏ ngai vàng, đến học viện Na-lan-đà thọ giới cùng ngài Jayadeva, thượng thủ của năm trăm vị Hiền Thánh, và được sư phụ ban cho pháp hiệu Shantideva[2].

    Trong thời gian tu học tại Na-lan-đà, ngài được đức Văn Thù trực tiếp truyền cho Tam Tạng kinh điển. Ngài dựa theo đó tu tập miên mật, qui nạp nội dung chánh pháp thành hai bộ luận: Học Tập LuậnKinh Tập Luận. Mặc dù ngài Shantideva thành tựu vô lượng thiện đức từ cả hai pháp diệt và đạo, thế nhưng chư Tăng đồng học vẫn không hay biết, chỉ thấy người này hết ăn (Bhuj) lại ngủ (Sup), rồi lại đi lang thang (Kutimgata), nên gọi ngài là Bhu-su-ku. Họ vô cùng bất bình, than rằng, “cả ba việc của người xuất gia tại đây[3], người này chẳng được việc nào cả, sao đủ tư cách thọ trai tăng! Phải đuổi đi mới được!” Họ liền bàn cách đuổi ngài đi, bày ra việc chư Tăng thay phiên nói pháp, tin chắc rằng bao giờ đến phiên phải nói pháp, chắc chắn ngài sẽ xấu hổ mà trốn đi. Họ liên tục đến thúc dục, nhưng lần nào ngài cũng từ chối, bảo rằng không biết gì để nói. Họ kéo nhau đến thỉnh Viện trưởng ra lệnh cho ngài nói pháp. Viện trưởng vừa lên tiếng, ngài liền hứa ngay. Thấy vậy, một số tăng sĩ bắt đầu chột dạ. Để thách thức ngài, họ bày biện cúng phẩm cao như núi, mời thật đông người đến dự, dựng một tòa sư tử chênh vênh ngay chính giữa, rồi mời ngài đến. Bất ngờ thấy ngài đã tọa sẵn trên pháp tòa, họ kinh ngạc hoang mang, không hiểu ngài thượng lên pháp tòa bằng cách nào.

    Lúc bấy giờ ngài Shantideva điềm nhiên cất tiếng hỏi: “Các ông muốn nghe pháp nào, pháp thường nghe, hay pháp chưa từng nghe?”

    Cả pháp hội sững sờ. “Xin cho chúng tôi nghe pháp chưa từng nghe.”

    Học Tập Luận quá dài, Kinh Tập Luận lại quá ngắn, vì vậy ngài Shantideva thuyết Nhập Bồ Đề Hạnh Luận, nghĩa rộng nhưng văn gọn. Lúc bấy giờ đức Văn Thù hiện ra ngay giữa trời không, nhiều người thấy được, tín tâm trào dâng vô bờ. Khi đọc đến chỉnh cú 34, chương 9, “cả sắc và không / đều vắng trong tâm…”,  ngài Shantideva và đức Văn Thù cùng thăng lên không trung, cao dần, rồi biến mất, chỉ còn giọng nói ngài Shantideva vọng về cho đến cuối bộ luận.

    Trong chúng hội, các vị trí nhớ phi thường liền vội vã chép lại bài pháp, nhưng các bản văn dài ngắn không đồng: có vị chép thành bảy trăm chỉnh cú, có vị chép thành một ngàn chỉnh cú, có vị lại chép thành nhiều chỉnh cú hơn. Chư Hiền giả vùng Kashmir chép thành bảy trăm chỉnh cú và gom thành chín chương, trong khi đó chư vị ở Trung Ấn (Magadha – Ma Kiệt Đà) lại chép thành một ngàn chỉnh cú gom thành mười chương. Lúc ấy, bản văn có sự bất nhất như vậy. Hơn nữa, không ai biết gì về hai bộ luận mà ngài Shantideva dặn dò là cần phải đọc, bộ Học Tập LuậnKinh Tập Luận (xem chương 5, chỉnh cú 105-106).

    Về sau, nghe nói ngài Shantideva đang ở tại bảo tháp Shrīdakṣngahiṇa, vùng Nam Ấn, hai vị hiền thánh với trí nhớ thần thông đã lặn lội tìm đến gặp, xin ngài chuẩn xác lại bộ luận. Ngài xác định bản chép của chư Hiền giả vùng Magadha là chính xác. Khi hỏi đến Học Tập LuậnKinh Tập Luận, ngài bảo rằng hai vị sẽ tìm thấy hai bộ luận này giấu trên mái nhà trong tịnh xá của ngài tại Học Viện Na-lan-đà. Ngài cũng nhân dịp này truyền khẩu và ban lời khai thị cho hai vị.

    Ngài Shantideva sau đó du hành về hướng Đông, vận dụng thần thông hàng phục cuộc xung đột nghiêm trọng, mang lại hòa bình cho cả đôi bên.

    Ngài cũng độ cho năm trăm người ngoại đạo miền Tây gần xứ Magadha. Lúc ấy nhằm lúc thiên tai, cả làng lâm nạn đói. Dân làng bảo nếu được ngài cứu mạng, họ nguyện tin theo giáo pháp của ngài. Ngài khi ấy mang bình bát chứa cơm khất thực, cầm trong tay, gia trì bằng đại định. Chỉ với một bình bát, cả làng đều được thỏa thuê no đủ. Nhờ duyên lành này, cả làng bỏ mê tín để bước vào chánh pháp.

    Thêm một thời gian sau đó, lại trong một nạn đói kinh khiếp, ngài đã cứu mạng một ngàn hành khất.

    Về sau ngài làm cận vệ cho Quốc Vương Arivishana, lúc bấy giờ đang gặp nạn chiến tranh với giặc Machala phía Đông Ấn. Ngài đeo bên mình thanh kiếm gỗ đầy uy lực, đủ khả năng hàng phục mọi hiểm họa, mang an bình đến khắp mọi nơi, được sự nể trọng của khắp cả. Tuy vậy, một số quần thần sanh lòng ganh ghét, đến bẩm báo với vua rằng: “đây chỉ là tên bịp bợm, ngưỡng mong bệ hạ suy xét. Hắn nào có vũ khí gì đâu, chỉ đeo mỗi thanh kiếm gỗ, làm sao bảo vệ được cho bệ hạ!” Vua nghe xong nổi giận, xét vũ khí của từng người. Đến khi vua bảo ngài Shantideva tuốt kiếm, ngài từ tốn thưa rằng làm như vậy sẽ khiến vua bị thương.

    “Ta bị thương mặc lòng!  ngươi cứ hãy rút kiếm ta xem!” Vua ra lệnh.

    Không thể cãi lệnh, ngài mời vua đến nơi vắng vẻ, thỉnh vua lấy tay che một mắt, chỉ nhìn bằng con mắt còn lại. Khi thanh kiếm rút ra khỏi vỏ, hào quang rực rỡ chói lòa khiến mắt vua rơi ngay xuống đất. Vua cùng tùy tùng kinh hãi, xin ngài lượng thứ chở che. Ngài Shantideva lúc bấy giờ trả mắt lại cho vua, nhờ lực gia trì của ngài, mắt vua bình thường như cũ, không chút đau đớn. Cả vương quốc bấy giờ khởi tín tâm sâu xa, quay về quy thuận chánh pháp.

    Về sau ngài Shantideva đến vùng Shriparvata miền Nam, sống lẫn trong đám hành khất lõa thể. Ở đó ngài ăn nước rửa chén rửa nồi người ta đổ ra. Có một lần cô thị nữ của vua Khatavihara tên là Kachalaha đổ nước rửa chén, chợt thấy nước hắt lên người Shantideva thì lập tức sôi rít lên, chẳng khác gì đổ trên nền sắt nóng. Cô ta lấy đó làm lạ.

    Cũng vào lúc bấy giờ, có một vị sư phụ Ấn giáo tên là Shankaradeva tìm đến gặp vua để ra lời thách đố. Ông ta tuyên bố sẽ vẽ mạn-đà-la Maheshvara trên trời không, nếu Phật giáo không ai phá được thì mọi ảnh tượng kinh sách Phật giáo trong vương quốc đều phải vất vào lửa đỏ, trăm dân phải theo đạo của ông ta. Trước lời thách đố này, nhà vua lập tức triệu tập hết thảy cao tăng về báo việc, nhưng không một ai đủ khả năng nhận lời thách đố. Vua ăn ngủ không yên. Thấy vậy, thị nữ Kachalaha bẩm bạch cùng vua chuyện kỳ lạ về gã hành khất, vua liền ra lệnh tìm Shantideva. Quần thần vội vã tìm trong tìm ngoài, rốt cuộc tìm được ngài đang ngồi dưới một gốc cây. Khi nghe đầu đuôi câu chuyện, ngài nói rằng việc này chẳng khó gì, nhưng phải cho ta một bình đầy nước, hai tấm vải, và lửa. Mọi thứ đều được nhanh chóng chuẩn bị theo đúng ý của ngài.

    Buổi chiều ngày hôm sau, hành giả ấn giáo đến vẽ mấy lằn lên không trung rồi bỏ đi. Mọi người đều cảm thấy vô cùng bất an. Sáng sớm hôm sau, đương lúc mạn đà la còn đang thành hình, cửa Đông chưa kịp xong thì ngài Shantideva đã nhập vào đại định. Ngay tức thì, trận cuồng phong nổi lên, quét sạch mạn đà la vào hư không. Hết thảy cây cối, hoa màu, nhà cửa đều bị cuốn tan hoang. Vị hành giả Ấn giáo bị gió tốc như một con chim con. Bóng tối bao trùm khắp lãnh thổ. Rồi hào quang chiếu ra từ giữa hai lông mày của ngài Shantideva, soi lối cho vua và hoàng hậu. Cả hai đều bị gió cuốn, tuột hết siêm y, toàn thân đầy bụi. Và cứ thế, ngài Shantideva dùng lửa để sưởi, dùng nước để tắm, dùng vải để vua và hoàng hậu che thân. Ngài lại dùng thần lực của đại định gom hết dân chúng bị gió cuốn trở về lại, tắm rửa, chăm sóc, trấn an. Biết bao người khởi chánh tín, nhờ đó ngoại đạo suy tàn, chánh pháp hưng thịnh dài lâu. Vương quốc này vì vậy mà được gọi là nơi “hàng phục ngoại đạo.”

    Mặc dù ngài Shantideva lúc nào cũng tự cho mình chỉ là kẻ phàm phu, nhưng theo lời ngài Jetari, ngài Shantideva là hiện thân của đức Diệu Âm (Văn Thù). Theo lời ngài Prajnaka-ramati thì ngài Shantideva là bậc thánh tăng. Còn riêng nói về hành trạng của ngài, đức Vibhutichandra nói rằng:

    Trên cõi thế gian / đã từng xuất hiện
    nhiều đấng Pháp Vương, / vua của chánh pháp,
    thế nhưng xét về / thành tựu, kinh nghiệm,
    chẳng ai sánh bằng / Shan-ti-đê-va.

    Ngài Shantideva để lại cho hậu thế ba tuyệt tác: Hai tác phẩm đầu là Học Tập Luận (Shikṣhāsamucchaya) và Kinh Tập Luận (Sūtrasamucchaya), một phong phú, một ngắn gọn. Tác phẩm thứ ba tựa đề Nhập Bồ Đề Hạnh Luận (Bodhicaryāvatāra), hình thức ngắn gọn nhưng nội dung vô cùng phong phú. Ở xứ Ấn có hơn 108 luận giải viết về bài luận bất hủ này.

    ———–

    Ghi chú phần Tiểu Sử:

    [1] Bồ Tát Diệu Âm (Manjushosha) là tên khác của Bồ Tát Văn Thù (Manjushri)
    [2] Shanti- là một phần tên của ngài, và –deva là một phần tên của sư phụ, ghép lại thành Shantideva
    [3] Học, tu, và làm Phật sự như in sách, làm thuốc v.v…


    Tựa đề tiếng Phạn:
    Bodhicaryāvatāra (còn gọi là Bodhisattvacaryāvatāra)

    Tựa đề tiếng Tạng:
    ༄༅། །བྱང་ཆུབ་སེམས་དཔའི་སྤྱོད་པ་ལ་འཇུགས་པ་ཞེས་བྱ་བ་བཞུགས་སོ།།

    Tựa đề tiếng Việt:
    Nhập Bồ Đề Hạnh Luận, (hay là Nhập Bồ Tát Hạnh Luận).


    CHƯƠNG MỘT: LỢI ÍCH TÂM BỒ ĐỀ

    I-1. Đệ tử đảnh lễ
    Thiện Thệ, Pháp Thân,
    chư vị Trưởng tử
    cùng người xứng đáng.
    Nay tôi kính xin
    thuận theo lời Phật,
    tóm lược lối vào
    giới hạnh bồ tát.

    I-2. Lời tôi nói đây
    chẳng có gì mới,
    cũng chẳng có gì
    khéo nói hơn ai.
    Tôi không viết vì
    lợi ích chúng sinh,
    mà chỉ là để
    tự tâm huân tập.

    I-3. Lời này có thể
    tăng chút tín tâm,
    cho tôi huân dưỡng
    thuận theo thiện đức.
    Ai người may mắn
    tương tự như tôi,
    nhờ đọc lời này
    đôi khi có lợi.

    I-4. Tự tại, thuận duyên
    là điều khó đạt,
    đủ sức toàn thành
    nguyện ước chúng sinh.
    Vậy nếu nay tôi
    thủ lợi riêng mình,
    kiếp sau đâu thể
    thuận duyên như vậy.

    I-5. Tựa như tia chớp
    giữa nền trời đen,
    trong một phút giây
    sáng soi khắp cả.
    Nhờ Phật gia hộ
    mà người thế gian
    đôi khi thoạt hiện
    một vài thiện đức.

    I-6. Cho nên tâm thiện
    bao giờ cũng yếu;
    tâm ác thì lại
    mạnh dữ vô cùng.
    Muốn điều ngự tâm,
    ngoài tâm bồ đề,
    thử hỏi có còn
    thiện tâm nào khác ?

    I-7. Mâu Ni nhiều kiếp
    thâm sâu chiêm nghiệm,
    thấy chỉ tâm này
    mới thật lợi sinh.
    Vô lượng chúng sinh
    nương vào tâm này,
    có thể dễ dàng
    viên thành đại lạc.

    I-8. Ai người mong cầu
    diệt trăm khổ nạn,
    mong quét bất hạnh
    của khắp chúng sinh,
    hay mong được hưởng
    vạn cảnh yên vui,
    tâm bồ đề này
    chớ nên lìa bỏ.

    I-9. Chúng sinh khốn khổ
    trôi lăn luân hồi
    mà phát được tâm,
    thì ngay lúc ấy
    sẽ được gọi là
    Như lai trưởng tử,
    thành nơi xứng cho
    trời, người hiến cúng.

    I-10. Tương tự thuốc tiên
    hóa sắt thành vàng,
    nay thân ô nhiễm
    nhờ tâm bồ đề
    mà thành thân Phật
    vô vàn trân quí.
    Vậy hãy giữ chắc
    tâm bồ đề này.

    I-11. Đấng độ quần sinh
    dùng trí vô lượng
    quán chiếu tận tường
    và đều thấy rõ:
    ai người muốn thoát
    cảnh khổ luân hồi,
    phải giữ cho chặt
    ngọc bồ đề tâm.

    I-12. Những thiện đức khác
    giống như thân chuối,
    ra quả một lần
    rồi là tàn rụi.
    Nhưng tâm bồ đề
    triền miên kết trái,
    không bao giờ tàn,
    vững vàng lớn mạnh.

    I-13. Sợ cảnh hung hiểm,
    ta nương anh hùng;
    cho dù phạm phải
    tội ác tột cùng,
    chỉ cần phát tâm
    tức thì vượt thoát.
    Vậy sao những kẻ
    sợ cảnh đọa rơi
    lại chẳng tìm đến
    nương tâm bồ đề ?

    I-14. Như lửa hoại kiếp
    thiêu rụi thế gian,
    tâm bồ đề này
    thiêu tan ác nghiệp.
    Lợi ích vô lượng,
    bất khả tư nghì,
    bậc trí Từ Thị
    dạy cho Thiện Tài.

    I-15. Cần biết tâm này
    nói gọn, có hai,
    một là ước muốn:
    bồ đề tâm nguyện;
    hai là thực hiện:
    bồ đề tâm hành.

    I-16. Cũng như muốn đi
    khác với lúc đi,
    tương tự như vậy,
    kẻ trí cần hiểu
    thứ tự khác biệt
    giữa hai tâm này.

    I-17. Cho dù còn vướng
    ở trong sinh tử,
    bồ đề tâm nguyện
    đơm quả lớn lao,
    tuy nhiên cũng vẫn
    chưa được liên tục
    như là công đức
    bồ đề tâm hành.

    I-18. Bao giờ phát tâm
    không còn thoái chuyển,
    nguyện độ chúng sinh
    thoát khổ luân hồi,
    liền ngay lúc ấy,
    từ đấy trở đi,

    I-19. cho dù ngủ nghỉ,
    hay dù tán tâm,
    cả một suối nguồn
    công đức bất tận
    cũng vẫn trỗi mạnh
    rộng sánh không gian.

    I-20. Chính đức Như lai
    đã dạy điều này
    trong bộ Kinh Su-ba-hu Thỉnh Vấn,
    là để giúp cho
    những người tâm nhỏ
    có thể phát khởi
    tín tâm đại thừa.

    I-21. Vì muốn lợi người
    mà khởi tâm cầu
    thoát bệnh nhức đầu
    cho khắp chúng sinh,
    thì công đức này
    cũng đã vô tận.

    I-22. Huống chi công đức
    cầu khắp chúng sinh
    thoát vô lượng khổ,
    rồi đưa chúng sinh
    viên thành vô lượng
    thiện căn công đức.

    I-23. Thử hỏi tâm này
    mấy ai có được ?
    dù cha hay mẹ
    chư thiên, thiện giả,
    ngay cả Phạm Thiên
    biết có được chăng ?

    I-24. Tâm này chúng sinh
    chưa từng có được,
    dù là trong mơ,
    dù chỉ cho mình.
    Làm sao có thể
    có được tâm địa
    vì khắp chúng sinh ?

    I-25. Chúng sinh phàm phu
    chưa từng khởi tâm;
    Độ cho chính mình
    còn chưa nghĩ tới !
    Tâm bồ đề này
    mà khởi sinh được
    là điều nhiệm mầu
    chưa từng thấy qua !

    I-26. Là thuốc chữa lành
    mọi cơn bệnh dữ,
    là nguồn hạnh phúc
    cho khắp chúng sinh.
    Công đức bồ đề
    vô vàn quí giá,
    thật chẳng lấy gì
    cân đo cho được.

    I-27. Chỉ cần một niệm
    gánh vác chúng sinh,
    công đức quá hơn
    công đức cúng Phật,
    huống chi nỗ lực
    mang nguồn an lạc
    về cho chúng sinh.

    I-28. Là vì chúng sinh
    dù cầu thoát khổ,
    nhưng vẫn mê mải
    chọn khổ mà theo.
    Dù cầu an vui,
    thế nhưng an vui
    thì lại u mê
    hủy diệt tất cả
    như diệt kẻ thù.

    I-29. Ai mang vui đến
    cho người bất hạnh,
    ai quét khổ nạn
    cho kẻ khốn cùng,

    I-30. ai xua bóng tối
    mê muội vô minh,
    thiện đức này đây
    lấy gì sánh nổi ?
    có bạn nào hơn
    người bạn lành này ?
    chẳng công đức nào
    tương tự như vậy !

    I-31. Giúp người đền ơn
    mà còn được khen,
    huống chi bồ tát
    làm lợi chúng sinh
    chẳng đợi ai cầu.

    I-32. Bủn xỉn mang ra
    chút ít thực phẩm,
    khinh miệt bố thí
    cho đôi ba người,
    chỉ đủ ấm bụng
    nửa ngày mà thôi,
    cũng còn được khen
    là làm việc thiện.

    I-33. Huống chi vĩnh viễn
    tặng khắp chúng sinh
    suối nguồn hỉ lạc
    vô thượng bồ đề;
    chúng sinh trong tâm
    có ước nguyện gì,
    thì đều hết thảy
    làm cho như nguyện.

    I-34. Bậc trí dạy rằng:
    với chư trưởng tử
    từ bi của Phật
    mà khởi niệm ác,
    khởi bao ác niệm
    thì phải đọa rơi
    đủ bấy nhiêu kiếp
    vào cảnh địa ngục.

    I-35. Nhưng nếu khởi được
    tín tâm trong sáng,
    thời quả gặt hái
    tươi tốt xum xuê,
    vì bồ tát dù
    rơi vào nghịch cảnh,
    công đức bồ đề
    vẫn không suy thoái,
    thiện đức vững vàng
    tăng trưởng tự nhiên.

    I-36. Nay tôi nguyện xin
    đê đầu đảnh lễ
    tất cả những ai
    sinh tâm bồ đề.
    Nguyện xin quy y
    suối nguồn an lạc:
    người mang vui đến
    cho kẻ hại mình.

    / Hết Chương 1 /

    | Đọc Tiếp Chương 2 >>>

    Pages: 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10